18 tháng 2, 2014

TRUYỆN NGẮN : NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN SÂN GA

TRUYÊN NGẮN:
NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN SÂN GA
HUY THANH




1-

Huy bước chầm chậm trên con đường đất gồ ghề mọc đầy cỏ dại, chiếc va ly anh kéo theo nghiêng ngả từng hồi, dường như nó nặng nề hơn trên con đường gập ghềnh đầy sỏi đá lởm chởm. Quang cảnh nơi đây hoang phế lạ lùng khác hẳn ba mươi năm trước là một khu phố nhỏ có nhiều căn nhà ngói đỏ lô nhô xinh xắn. Phía trước,cách một con đường nhỏ là sân ga với những đoàn tầu ngày đêm qua lại. Tiếng rầm rập ken két của bánh xe tầu hỏa nghiến trên đường sắt, tiếng còi tầu hú vang báo hiệu tầu đến, tầu đi vang động suốt ngày, tiếng lô nhô của hành khách lên xuống gọi nhau ơi ới làm thành những âm thanh quen thuộc của một vùng ga tấp nập người qua lại.
Sân ga tuy không lớn nhưng rất tiện nghi, đèn lúc nào cũng nhấp nháy vào ban đêm. Những chiếc đèn báo hiệu đỏ rực hai bên đường ray thường bật lên sáng choang khi tiếng còi tầu báo hiệu đến trong khi con tầu còn từ xa lắc.
Khi đoàn tầu sắp đổ bến ga, người bẻ ghi cầm chiếc đèn báo ra hiệu cho khách bộ hành phải tránh xa đường ray vì đoàn tầu sắp vào bến. Trên sân ga, người đón ngong ngóng người thân từ khi tầu còn ở xa. Người đưa quyến luyến trong cái níu tay vụng về chới với. Rồi con tầu đi, bóng dáng nặng nề của nó nhỏ dần ở một khúc quanh xa tắp, nhả một vùng khói tỏa lên trời như cánh tay vẫy chào tạm biệt. Đèn lại tắt. Sân ga vắng bóng người. Cái im lặng lại chập chờn đến với người bẻ ghi trong giấc ngủ mong manh, vì phải luôn lắng nghe những hồi còi tầu vọng lại từ xa cùng những tiếng đại bác chập chờn vọng lại mà âm thanh dường như hằn sâu vào ký ức. Những giấc ngủ của ông không còn có chiêm bao, cái thức và cái ngủ hình như không còn ranh giới.


Đi dọc theo con đường đá sỏi lởm chởm chừng một cây số nữa là tới bờ biển. Tiếng sóng ào ào nghe rõ mồn một vào những đêm khuya, khi mà cái tĩnh lặng của bóng đêm về chiếm ngự trong giấc ngủ mọi người. Vào những đêm trăng sáng, từng chiếc thuyền câu mực lần lượt ra khơi ,những ánh đèn trên thuyền câu nhấp nhô trên sóng, loang loáng ánh sáng quét dưới làn nước như nối tiếp ánh sáng vừa tắt của ngọn hải đăng trên triền núi bên kia đang chầm chậm xoay hướng.
Ngày mới đến đây, Huy cảm thấy mình như bị thu hút bởi cảnh sắc lạ lùng như một vùng đất vừa mới khai phá còn dấu vết rừng nguyên sinh, đang chổi mầm sống mới của nền văn minh đô thị sắp hình thành. Một vùng đất thơ mộng thu hút tâm hồn lãng mạn của anh, cái lãng mạn nửa cổ điển nửa hiện đại. Nó cuốn hút trong tâm hồn phóng đãng của Huy, khơi dậy dòng máu thích phiêu lưu tiềm tàng khi anh nhìn ra những con tầu mờ khuất ở xa khơi, đi về một chân trời nào xa lắm. Anh thèm như con tầu đó đi lãng du khắp nơi cho thỏa mộng hải hồ.

Khu xóm nằm lọt thỏm trong một vùng đất phía trong là núi, đồi, phía ngoài là bờ biển. Trên đỉnh núi phiá trong, một ngọn đèn hải đăng sáng chói quay chầm chậm toả ánh sáng xuống mặt đại dương để báo hiệu cho tầu bè đi lại trên vùng biển phía xa, đồng thời cũng báo chướng ngại cho những chiếc trực thăng bay thấp thường đáp xuống một căn cứ quân sự gần đó.
Khu xóm chừng gần trăm ngôi nhà , hầu hết các gia dình đều làm nghề đi biển, chài lưới, đánh cá, đánh mực. Cuộc sống cuả họ, cái ăn, cái mặc dường như gắn bó theo con trăng, thời. tiết và giòng nước thủy triều lên xuống ngày đêm
Nơi đầu con đường, cạnh ngôi mộ cổ, buổi sáng một cái chợ chồm hổm tự phát hình thành rồi tan rất sớm. Họ buôn bán nhanh nhẩu như những đợt sóng biển vồn vập rồi mạnh ai về nhà nấy, có người ra khơi, có người vào hái nấm trong những rừng tre hoang cạnh đó. Người bán và người mua biết rõ nhau nên thường bán chịu, bán thiếu, họ bán buôn, vay, trả rất sòng phẳng không ai phàn nàn ai.

Trước khi ra nơi nầy, Uyển đã nói với Huy:
-Xóm chài em nghèo lắm, ra đó anh chỉ thất vọng thôi, mặc dù cũng có biển, có núi nhưng nó không phải là một nơi thiên nhiên ưu đãi cho cái đẹp của một vùng đất du lịch. Nó chỉ là một vùng đất hoang vắng, ít người quanh năm chỉ có tiếng gió hú trên núi, tiếng sóng gào ngoài đại dương.
Khi nghe Uyển nói, Huy tưởng người yêu nói đùa nhưng chừng lúc ra đây, Huy thấy dường như Uyển đã nói đúng sự thật.

Huy và Uyển học cùng chung trường, chung lớp, họ thường ngồi gần nhau những ngày cắp sách đến giảng đường. Họ thân nhau qua đèn sách rồi yêu nhau lúc nào không hay. Những ngày hè, Huy thường theo Uyển ra vùng quê Phan Thiết nầy của cô chơi. Quê của Uyển là một xóm chài nhỏ, nằm cạnh ven biển, dân cư thưa thớt. Có một nhà ga nhỏ đựợc tạm xây cho khách bộ hanh muốn về Saigon bằng đường sắt, vì đường bộ không an toàn cho những chuyến xe đò xuôi ngược bởi lúc đó đang thời kỳ chiến tranh. Khu xóm là những dãy nhà phố ẩn nấp dưới những hàng cây dương liễu xanh mát quanh năm.

Hai người mỗi dịp hè thường ra đó chơi, họ thường ở nhà của anh họ Uyển là Tuấn ,có người vợ tên Nhi. Đôi vợ chồng Tuấn, Nhi ở trong một căn nhà gạch nhỏ, ngắn gọn xinh xinh. Họ sống thật hạnh phúc với một đứa con vừa sáu tháng tuổi. Nhà lúc nào cũng đầy tiếng nói, tiếng cười, tiếng âu yếm của hai vợ chồng với đứa con kháu khỉnh còn nằm nôi chưa biết nói. Những ngày ở nhà anh chị Tuấn, Nhi, hai vợ chồng đều rất quý trọng Huy vì biết rằng Huy sẽ là chồng của Uyển khi hai người cùng ra trường sẽ là em rể tương lai của họ.
Chị Nhi coi Huy như em ruột hơn là em rể vì chị không có em trai, chị là một cô nhi. Chị chăm sóc, lo lắng cho Huy từng miếng ăn giấc ngủ. Chị Nhi thường hỏi Uyển Huy thích ăn món ăn hải sản gì và hầu như bữa cơm hôm đó đều có món ăn mà Huy thích mặc dù nhà chị Nhi cũng không khá giả gì lắm. Chuyện đó mãi sau nầy khi ở nước ngoài và cả hai thành vợ chồng, Uyển mới nói cho anh nghe.

Anh Tuấn làm nghề đánh cá, đánh mực, nên ngày đêm thường vắng nhà, sự có mặt của Uyển và Huy cũng làm chị Nhi bớt buồn vì có người ngày đêm tâm sự khi chồng ra khơi. Lớn lên ở một trại mồ côi, chị Nhi cũng không biết cha mẹ mình là ai, cuộc sống của chị từ nhỏ chỉ nhờ vào tấm lòng hảo tâm, từ thiện của mọi người. Khi lớn lên, một nhà hảo tâm mua cho chị cái máy may và tài trợ cho chị đi học may quần áo, mở cho chi một "tiệm" may nhỏ. Nơi đây chị chuyên may, sửa vá quần áo rách, thay dây kéo ( fermeture) cho khách vãng lai và những người trong xóm chài gần đấy.
Một người khách xóm chài có nét mặt rắn rỏi, nói năng chững chạc, không như những gã sàm sỡ chọc ghẹo chị mỗi khi đến nhờ chị may đo áo, đo quần làm chị chú ý. Anh đến để nhờ chị vá lại từng chiếc áo, cái quần đùi mà gió cát, vị mặn của nước biển thường làm rách nát, bạc phếch trắng mầu. Mỗi lần anh đến là chị nghe trong lòng có một niềm reo vui bất chợt, khó tả. Chị muốn anh ở lại thật lâu mặc dù không còn cái gì để nói, đến khi anh chào ra ra về, chị còn ngỡ ngàng đưa mắt nhìn theo cho đến khi anh khuất bóng bên kia đường.
Sau đó, rồi tình yêu đến, hai người thành vợ chồng. Nguời khách ấy là Tuấn, anh họ của Uyển.
Họ sống rất hạnh phúc Anh đi đánh cá, chài cá ban ngày, câu mực ban đêm. Chị ở nhà may quần áo cho hàng xóm kiếm tiền độ nhật. Gia đình tuy không dư dã nhưng cũng có cái ăn, cái mặc, không đến nỗi mang nợ mang nần như một số gia đình khác trong xóm.

Rồi chị Nhi có thai, bác sĩ khám thai cho biết chị sẽ sinh con gái nên chị rất mừng. Thời buổi nầy chị không muốn có con trai bởi không biết cuộc chiến tranh nầy bao giờ kết thúc. "Có con trai chỉ lo thêm chuyện chết chóc ngoài chiến trường cho nó mà thôi ". Chị thường nói với mọi người như vậy.
Được tin báo chị Nhi sắp có con, Uyển rất mừng, trước khi cùng Huy đi ra Phan Thiết chơi dịp hè, cô tìm mua một con búp bê thật đẹp làm quà tặng cho đứa bé gái con chị Nhi sắp chào đời. Con búp bê mặc chiếc áo mầu hoa đào, mầu hoa mà chị Nhi rất thích từ thời con gái. Chị nói mầu hoa đào đẹp trang nhã, nó kín đáo, thanh khiết như tính e ấp của một gái mới dậy thì. Căn nhà như ấm thêm khi có đứa bé chào đời với những tiếng khóc như reo vui trong lòng cha mẹ nó ngày và đêm.

Chị Nhi cũng say mê âm nhạc, chị rất thích hai bài nhạc mà chị nói với Huy là nhạc "tủ" cuả chị, nó hay từ trong lòng người hay ra, là bài hát "Áo anh sứt chỉ đường tà" của Phạm Duy phổ thơ Hữu Loan và ba bài "Hòn Vọng Phu" của Lê Thương, nhất là bài hai "Ai xuôi vạn lý".
Những đêm mưa gió, thỉnh thoảng Huy nghe chị hát khe khẽ một mình :
"Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chết sớm, mẹ già chưa khâu"

Hay chị hát nhiều hơn nữa:

"Người vọng phu trong lúc gió mưa
Bế con đễ hoài công đợi đứng chờ
"Người chồng đi đã bao năm chưa thấy về
"Đá mòn nhưng hồn chưa mòn giấc mơ
"Có bóng cây trên đồi sống trong trong mơ hồ ..."

Giọng hát chị rất hay, vang vọng não nuột giữa đêm khuya mà ai nghe thấy cũng phải chạnh lòng. Nghe chị hát, Huy thấy trước mắt mình hình như cái núi vọng phu hiện ra với hình tượng người đàn bà ẵm đứa con thơ chờ chồng vô vọng trong cuộc chiến. Có lần sau khi nghe chị hát Huy nói đùa:
- Chi Nhi thích Hòn Vọng Phu lắm hả?
Chị cười:
- Đó là một hình ảnh rất ấn tượng chú ạ, đó là sự thủy chung, kiên nhẫn, đậm đà tình nghiã vợ chồng, thương yêu con cái. Nếu chị sống vào thời kỳ đó, chị sẽ giống như nàng Tô Thị bồng con chờ chồng đến hoá đá thôi. Nếu anh Tuấn có bề gì, chị sẽ làm người chinh phụ ôm con chờ chồng suốt đời.
. Những tháng hè êm ả lại qua đi, Huy và Uyển lại phải trờ về Sài Gòn để tiếp học thi lấy cái chứng chỉ Cử Nhân cuối cùng. Anh chị Tuấn, Nhi đưa hai người ra tận sân ga. Chị Nhi bồng cháu bé , anh Tuấn giúp Huy và Uyển xốc mang va ly hành lý lên tầu. Buổi chia tay, người đi, kẻ ở hai bên đều bịn rịn, lưu luyến. Khi Huy và Uyển bắt tay từ giã chị, Huy chợt thấy trên cổ tay chị có một cái bớt to hình trái tim. Uyển nói:

-Theo tướng số thì những người có bớt hình trái tim rất thật lòng và chung thủy.

Nghe Uyển nói, anh Tuấn đang buồn bỗng dưng bật cười, nét mặt anh rạng rỡ dường như hãnh diện vì có người vợ chung thủy. Còn chị Nhi thì mặt đỏ bừng, cố giấu vẻ e thẹn dưới chiếc nón lá đang che gió cho cháu bé.
Con tầu hú lên những tiếng còi não nuột, tiếng máy nổ xình xịch, cột khói bốc lên tời cao, nó từ từ chuyển bánh rồi xa dần sân ga. Huy nhìn theo hình bóng đôi vợ chồng cho đến khi sân ga chỉ còn là một chấm nhỏ mờ dần.
.
Huy cũng không ngờ rằng lần chia tay ấy là lần cuối cùng gặp anh Tuấn, chị Nhi vì chỉ vài tháng sau đó, chiến tranh đến thật nhanh và dữ đội .Chiến tranh lan tràn không những ở khắp thành thị mà còn ở cả nông thôn, cao nguyên, hải đảo. Khu xóm chài bỗng tấp nập khách vãng lai, đến, rồi đi. Họ bồng bế con thơ ,gồng gánh quần áo chăn màn; sau đó họ đi nơi nào không rõ. Huy và Uyển cũng trong đám người chạy loạn ấy.

2-

Huy ngồi xuống một quán cà phê cóc dựng bằng căn lều tạm bên chiếc mộ cổ. Quán cà phê nầy có từ hồi Huy và Uyển còn đến nhà chị Nhi, anh Tuấn vào mỗi dịp hè. Anh và Uyển thường ra đó ngồi uống cà phê vào những trưa hè oi bức. Gia đình chủ quán đã bám trụ sống ở đây trong suối thời gian chiến tranh cho đến ngày hoà bình, nghèo thì vẫn nghèo như một số phận đeo đẳng, long đong mà những người nghèo "thâm căn cú đế" ở đất nước nầy khó có cơ hội vươn lên. Chiếc mộ qua ba mươi năm không có gì thay đổi ngoài lớp đá bên ngoài đen sậm vì đóng quá nhiều rong rêu. Người bán hàng trước đây là một thanh niên trẻ, khoẻ, giờ tóc đã bạc trắng gần hết mái đầu..

Những đêm trăng sáng, anh và Uyển thường ra ngồi quán cà phê nầy để tâm sự, để vạch những hướng đi tương lai, thực hiện lý tuởng và hoài bão của mình. Nhưng khi nhập cuộc, bước vào thế giới thực kiếm sống ,anh cảm thấy thất vọng, vì đời không phải là những trang sách ở giảng đường. Người ta vẫn tranh giành miếng cơm manh áo, địa vị, tiền bạc, quyền hành ngấm ngầm như con chó sói giữa bầy đàn. Họ khoác lên những danh từ hoa mỹ, văn minh nhất để che đậy những toan tính bẩn thỉu nhất. Sau nụ cười ,cái bắt tay thân mật là cả một chuỗi ngày tính toán mưu cầu lợi lộc cho bản thân mình. Họ tôn vinh nét đẹp của thể xác đàn bà bằng những cuộc thi sắc đẹp. Họ bỏ ra hằng chục, hằng trăm triệu để khen thưởng, tài trợ cho những bước đi nhún nhẩy của các ả "ngôi sao" đó hay những cuộc thi vô bổ cho kiến thức mà quên rằng chung quanh họ có rất nhiều người cùng khổ đang đói khát từng chén cơm, cọng rau thừa. Người ta sống, đối xử với nhau dù là bi kịch hay hài kịch đều cũng rất vụng về, vụng về như những bài hát, những vở kịch rẻ tiền, những cuộc phỏng vấn "rởm" nhan nhản xuất hiện mỗi đêm trên phương tiện truyền thông. Những điều vô luân đó đều được khoác lên những chiêu bài ngụy tao nhân danh cái nầy hay cái khác không bao giờ ngừng.

Huy trở lại đây theo ý muốn của Uyển để tìm lại gia đình anh Tuấn, chị Nhi sau bao nhiêu năm lưu lạc nơi xứ người. Thỉnh thoảng Uyển có gặp những người đồng hương từ xóm chài qua đây sau vài năm, Huy và Uyển cũng có dò hỏi họ về anh Tuấn, chị Nhi nhưng họ cũng lắc đầu. Một vài người nhớ loáng thoáng nói là sau đó anh Tuấn đi chài rồi mất tích giữa biển khơi. Chị Nhi than khóc ngày đêm, thường ẵm con ra bờ biển vào mỗi đêm trăng sáng như ngóng chờ một con thuyền chài nào quay về trong vô vọng. Nỗi chờ mong khô héo dần. Những ước muốn chỉ còn trong giấc chiêm bao. Nhiều khi chị ôm con ngủ quên trên bờ biển, khi thuỷ triều lên quần áo chị ướt sũng. Đứa bé lạnh, đói khát khóc to, run bần bật. Những người đi chài sớm vội đưa chị vào nhà sưởi ấm hai mẹ con, cho chị ăn, cho đứa bé uống sữa.
Một đêm, xóm chài đang ngủ thì bỗng có mùi khét lẹt bốc lên từ nhà chị Nhi. Mọi người uà ra, một cột lửa cao đang phừng phừng thiêu đốt nhà chị. Họ hốt hoảng, kẻ lo chữa lửa, người lo kêu gọi chị để tìm cứu hai mẹ con nhưng không có ai trả lời.
Khi lửa tắt thi căn nhà cháy cũng không còn gì, nguời ta nghĩ hai mẹ con đã chết cháy ra tro không còn thân xác. Ở một góc bếp, cạnh cái lu nước cạn, còn lại là một con búp bê bị cháy sém, chiếc áo mầu hoa đào của nó chỉ còn lại một mảnh phía trên lấm lem tro than. Từ đó họ nghĩ rằng hai mẹ con đã chết vì không còn thấy họ ở đâu nữa.

3- 


Huy trút phin cà phê đen sánh vào cái ly cáu bẩn. Anh bỏ đường vào ly rồi uống cạn, mùi cà phê với anh có rất nhiều kỷ niệm, nhất là thời cắp sách cùng bạn bè. Thời đó ,người ta còn ăn cơm độn với bo bo thì đối với những sinh viên còn đi học, chưa làm ra tiền. Mỗi sáng họ cùng uống chung một ly cà phê đen "xây chừng" nhỏ thì rất thú vị. Cái thú vị không phải vì mùi cà phê ngon (vì nó làm bằng gạo trộn bắp rang) làm cho họ đỡ buồn ngủ mà thú vị vì tình bạn, tình người. Ly cà phê uống chung năm sáu đứa, điếu thuốc chuyền tay mỗi đứa rít một hơi cho đỡ ghiền.

Đang chìm đắm trong những suy tư về dĩ vãng thì bỗng từ xa, có những tiếng ồn ào, nhau nháu la hét của đám trẻ con. Huy mở mắt nhìn ra. Từ trên thềm của sân ga, một người đàn bà rách rưới ăn xin đang lê những buớc mệt nhọc trên con đường đá khúc khuỷu.
Người đàn bà điên đội chiếc nón lá rách, một tay ôm chiếc bị trong đó có cái cà mèn móp méo đựng những thúc ăn thừa người ta thường gọi đến cho khi bà đi ngang nhà. Một tay bà ôm con búp bế cũ cáu bẩn, thỉnh thoảng bà ôm nó khóc rồi kêu lên:
-Anh ơi, anh ở đâu sao khộng về với em, với con. Con ơi sao con bỏ mẹ mà đi, con về mau, anh về mau, trời sắp tối rồi . .
Rồi bà ngồi xuồng bên đường, nói những tiếng lảm nhảm:
-Hôm nay nhiều cá quá ,ôi, nhiều quá, mình giầu rồi anh ơi . Con ơi, con có tiền học rồi. Ở Việt Nam nầy khổ quá, nghèo đói mà cứ chiến tranh hoài.
Người đàn bà lê dần tấm thân tiều tụy đến trước mặt Huy, bà chìa tay trước mặt anh cất giọng thảm thiết:
- Trăm lạy ông, ngàn lạy ông cho con xin vài đồng bạc lẻ mua cơm gạo sống qua ngày.
Huy vội móc túi lấy tiền cho bà, anh bỗng thấy rùng mình, một cảm xúc dâng trào từ trái tim làm người lạnh toát khiến anh sởn tóc gáy. Bàn tay của người đàn bà ăn xin xoè ra, trên cổ tay, một dấu bớt son hình trái tim qua bao nhiêu năm tháng vẫn không hề lu mờ, dấu bớt son trên tay chị Nhi hình trái tim hiện ra trước mắt anh như buổi nào chia tay ở sân ga. Cả một dĩ vãng êm đềm thoáng hiện ra như giấc mộng.
Trong cơn thảng thốt, Huy ứa nước mắt đứng dậy run run nắm lấy tay người đàn bà:
- Chị Nhi, chị Nhi em là Huy chồng của Uyển đây mà, chị có nhận ra em không?
Người đàn bà ăn xin ngơ ngác:
-Uyển nào, Huy nào Nhi nào, tao đâu có quen họ. Cho hay không cho thì để tao đi, tao có móc túi mầy đâu mà nắm tay bắt tao.
Rồi bà ôm mặt khóc rú lên:
-Anh ơi, tội nghiệp cho em quá, hãy đến cứu em. Họ bắt em rồi. Con ơi con, tối nay mẹ không về cho con bú được đâu.
Nói xong người đàn bà ôm con búp bê lên hôn hít trong khi Huy ứa hai hàng nước mắt:
-Chị Nhi, chị không nhớ em sao, chị không nhớ bé Uyển em của anh Tuấn sao? Hồi đó những mùa hè tụi em ra nhà chị ở chơi mà. Chị vẫn thường nấu cho em ăn những món hải sản ngon vào những ngày hè trước đây khi em và Uyển ghé nhà chị chơi chị nhớ không?
Người đàn bà lẩm bẩm:
-Tuấn, Tuấn nào mà nghe tên quen quá.
Huy mừng thầm:
-Tuấn, anh Tuấn "mực tàu" xóm chài chồng chị đó mà.
Người đàn bà bỗng xô Huy ra, vừa chạy đi vừa ôm mặt khóc rưng rức, bà gào lên:
- Tuấn, Tuấn ơi sao anh nỡ bỏ mẹ con em, em chờ anh mà, em chờ anh như Hòn Vọng Phu mà.
Người đàn bà đi xa, khuất lẫn vào một góc sân ga nhưng Huy vẫn còn nghe một tiếng hát nào đó quen thuộc, một bài hát nào đầy nỗi xót xa trong gió biển vọng về:
-"Người Vọng Phu trong lúc gió mưa"
"Bế con để hoài công đợi đứng chờ
"Người chồng đi đã bao năm chưa thấy về
"Đá mòn, nhưng hồn chưa mòn giấc mơ
"Có bóng cây trên đồi, sống trong trong mơ hồ..
"Ngày đòan cỏ cây hãy còn trẻ thơ
"Cho đến bây giờ đã thành đoàn cổ thụ già ..

Tiếng hát im dần, mất hút vào khoảng không xa tắp, Huy như người mộng du vì cuộc gặp gỡ bất ngờ và chia tay vội vàng nầy. Anh thừ người như tượng đá. Cả một thời quá khứ hiện về. Hình ảnh căn nhà yên ấm đầy tiếng nói, tiếng cười, tiếng trẻ, của đôi vợ chồng Tuấn, Nhi như hiện ra trước mắt. Bây giờ thì còn đâu nữa. Hạnh Phúc đã bay xa dù là cái hạnh phúc chơn chất, đạm bạc của những người muốn yên thân yên phận. Có phải cuộc sống quá mong manh, thấy đó rồi mất đó, như một đời người sinh ra sống chưa được trăm năm rồi tử quay trở về nguồn, trong hội ngộ đã có mầm biệt ly.
.
Lát sau, lâu lắm khi đã vơi bớt những giòng nước mắt. Huy cầm điện thoại lên đặt trước một vé bay trong thời gian sớm nhất để trở về Mỹ như để trốn chạy những hình bóng nào của dĩ vãng, chạy trốn nỗi ám ảnh khôn nguôi mà anh biết chắc rằng suốt đời mình khó quên được.

Chị Nhi ơi, có những ước vọng tầm thường mà nhiều khi cuộc đời mình muốn có cũng không được. Như chị vậy, chị có lần nói với em là nếu anh Tuấn bề gì thì chị sẽ làm một người chinh phụ chờ chồng suốt đời. Chị Nhi ơi, ước vọng của chị quá đơn sơ, chị thích làm một người Vọng Phu, hát bài hát Hòn vọng Phu nhưng cuộc đời đâu có để chị làm một người Vọng Phu được đâu.

HUY THANH
EMT sưu tầm

50 nhận xét:

  1. Câu chuyện thật cảm động cho cuộc đời biết bao dâu bề chị nhỉ ....?Chúc chị tuần mới vui vẻ nhiều may mắn ...Hihi ....có lẽ e may mắn nhận Tem VÀNG rồi đó chị
    http://3.bp.blogspot.com/-QOqohbJ2CFk/Uj15P1XDmBI/AAAAAAAAtZg/TjCoPQGYsCE/s1600/0177.gif

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng vậy em nhỉ và thật ngưỡng mộ lòng chung thủy của Nhi mặc dù đã mất trí nhớ, cô vẫn thường nhắc đến tên chồng trong cơn điên loạn.
      Chúc em tuần mới có nhiều niềm vui mới nhé.
      Tem vàng chị tặng em gái yêu nè.
      http://i1184.photobucket.com/albums/z335/tranthuytruc1/Tong%20hop/1272497580nv_zpsb6efc05a.jpg

      Xóa
  2. Én nhỏ mí từ VP bác sĩ tái khám về nhìn thấy bài mới của Chị liền chạy sang nhận con Tem vàng rùi rảnh em lại qua đọc Truyện nha Chị ! :-)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Én biển dễ thương chạy vội về nhưng hơi chậm hơn HN một chút, tặng em lấp lánh sáng ngời là con tem bạc nhé
      http://i1184.photobucket.com/albums/z335/tranthuytruc1/Tong%20hop/SMC-Dong_tien_bac-Coin_zps52a127ea.jpg

      Xóa
  3. Bàn tay của người đàn bà ăn xin xoè ra, trên cổ tay, một dấu bớt son hình trái tim qua bao nhiêu năm tháng vẫn không hề lu mờ, dấu bớt son trên tay chị Nhi hình trái tim hiện ra trước mắt anh như buổi nào chia tay ở sân ga

    Hay và thật xúc cảm chị ạ.

    Em thăm chị chúc chị luôn an lành hạnh phúc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn em đã có nhận xét cho entry.
      Chúc em luôn an vui nhé.
      Tem đồng chị tặng em.
      http://i1184.photobucket.com/albums/z335/tranthuytruc1/Tong%20hop/tem1110ocircng_zpsa4d6d072.jpg

      Xóa
  4. Câu truyện thật buồn cho số phận người đàn bà trên sân ga, những mảnh đời bất hạnh tương tự như thế còn nhiều lắm chị gái ạ, mong chị Nhi khỏe mạnh và cuộc sống đỡ vất vả hơn để chị bước tiếp con đường chị đang đi

    Chúc chị gái ngày mới an lành, thảnh thơi chị gái nha !

    http://images.yume.vn/wall/20130503/thaydo09/source/1367579687_fa83e1cb4a3237de00cbab81061f0815.gif

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hạnh phúc đơn sơ của người phụ nữ tưởng chừng dễ được toại nguyện nhưng số phận đã không cho họ được như ý, thật tội nghiệp em nhỉ.
      Chúc em buổi tối ấm áp bên người thân nhé!

      Xóa
  5. Uống trà cho ấm bụng để đón ngày mới thật tươi sáng nha chị gái ! (~_~)

    http://nsa10.casimages.com/img/2009/11/21/091121015428834554.gif

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tách trà thơm quá, cám ơn em gái.
      Mời em thưởng thức ly sữa đậu nành nóng cho ấm bụng để ngủ ngon nhé em gái.
      http://www.meta.vn/Data/image/product_images/2014/Dogiadung/Thang1/07/tac-dung-cua-sua-dau-nanh.jpg

      Xóa
  6. em ghé thăm chị và đọc truyện của anh HT- một câu chuyện buồn về một ng đàn bà tên NHI...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Buồn nhưng rất ngưỡng mộ về lòng chung thủy của Nhi em nhỉ.
      Chúc em gái luôn vui nhé.

      Xóa
  7. Bác Huy Thanh đa tài , đa năng quá hè! Khâm phục!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thay mặt anh Huy Thanh, EMT cám ơn anh PĐ.
      Chúc anh luôn vui.

      Xóa
  8. Câu chuyện này e đã được đọc, xót xa chị ạ, cũng là phận ng, kiếp ng, sao buồn đến thế.... E qua thăm chị, chúc chị ngày vui và an lành

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em đã đọc truyện này bên blog anh HT hả? Chị thấy câu truyện hay, có giá trị đạo đức và nhân văn; nội dung truyên đề cao về lòng chung thủy của người phụ nữ nên mang về đây chia sẻ với mọi người em ạ.Theo anh HT thì đây là chuyện có thật ở ngoài đời đó em.
      Chúc em luôn vui nhé!

      Xóa
  9. Câu chuyện thấm nước mắt quá -mà hay -rất là hay -
    Tối vui chủ nhà nè -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thật cảm động cho Nhi và ngưỡng mộ sự chung thủy của nhân vật này LTM nhỉ.
      Chúc em luôn vui nhé!

      Xóa
  10. G cũng muốn đc làm hòn vọng phu nhưng tiếc thay số k cho G có phước chờ chồng vì có chồng đâu mà chờ cơ chứ...
    Đọc chuyện vừa thương vừa buồn, cay mắt quá... Ty ah

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Phụ nữ được ví như con thuyền, 12 bến nước nào ai biết được bến nào đục trong mà chọn lựa, bạn cũng nguôi buồn vì bên cạnh bạn còn có các con là niềm vui của mình rồi.
      Chúc bạn luôn vui khỏe.

      Xóa
  11. Rất cảm động!
    chúc Thu Yến Vui vẻ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn anh đã có nhận xét cho bài viết.
      Chúc anh luôn vui.

      Xóa
  12. Trả lời
    1. Chị vừa qua bên em, com xong khi nhấp "xuất bản" thì nhận đươc dòng chữ "trang web này hiện không có", chị viết lời 2, nhấp XB và cũng nhận được câu như trên. Bó tay.com với nhà mạng!

      Xóa
  13. Cháu sang thăm Cô. Saigon có rét không Cô nhỉ ?
    Chúc Cô luôn vui, và khỏe nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. SG nắng ấm Thư ạ, nhiệt kế trong phòng ở mức 28*C. Hà Nội hôm nay rét lắm phải không? Cô thấy nhiệt kế báo số 12*C.
      Chúc Thư luôn vui, công việc tốt nhé.

      Xóa
  14. Chúc Thu Yến Buổi chiều vui vẻ!
    http://www.uphinhnhanh.com/images/77KenhSinhVien_50606f6e_.gif

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn anh đã sang chơi.
      Chúc anh XĐ luôn vui.

      Xóa
  15. Chiều thứ 4 an lành chị gái nha ! Ngoài em rét đậm mưa dầm chị gái ơi ! Gửi cho em chút nắng ấm nào (~_~)

    http://4.bp.blogspot.com/-GkiwN3cwX3c/UjcqWBkSqOI/AAAAAAAAFkk/AsKXLHsJeK4/s1600/Hinh+nen+dong+cho+blog+dep+nhat+(9).gif

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Gửi em chút nắng Sài Gòn
      Muôn hoa đua nở vẫn còn quanh đây

      Em gái nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

      http://1.bp.blogspot.com/-B3fJPQcZtig/UV2vL68CrBI/AAAAAAAAAR4/Jnt3B16yHqM/s400/images.jpg

      Xóa
  16. http://beforeitsnews.com/vietnamese/wp-content/blogs.dir/13/files/2011/03/Ly-cafe-xoay-tron_Tin180.com_004.jpg

    EM MỜI CHỊ CAFE TỐI !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cà phê thơm ngon quá, cám ơn em.Nào ta cùng thưởng thức em nhé.
      http://4.bp.blogspot.com/-7mqyCQ4Exhs/UwHUkNCfnHI/AAAAAAAABZ8/N6m2g5yOGRI/s1600/44720597_7389272_a35e4c5db791.gif

      Xóa
  17. Một câu chuyện thật cảm đồng về lòng chung thủy, tình nghĩa vợ chồng, nhiều người phụ nữ đã phải chịu số phận nghiệt ngã.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn chị đã sang chơi và có nhận xét cho entry.Chúc chị luôn vui.

      Xóa
  18. Rất cảm động Én ơi ! Thương quá cho người phụ nữ trong truyện này.......vẫn còn đâu đó nhiều câu chuyện cảm thương lắm .......
    Mến chúc bạn hiền luôn gặp may và vui hạnh phúc nhé !
    http://img1.imagehousing.com/1/dd607b83eafcd034782d3428c0c32354.jpg

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thật cảm động và tội nghiệp cho Nhi bạn hiền nhỉ, trong điên loạn vẫn luôn nhớ đến chồng con.
      Cám ơn quà tặng và lời chúc tốt của bạn, mình chúc bạn cũng vậy nhé.
      http://i1184.photobucket.com/albums/z335/tranthuytruc1/Flowers/anvuihpEMT.jpg

      Xóa
  19. Sang thăm chị và chúc chị buổi chiều thật ấm áp chị nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn Mẫn, chúc em tối ấm áp bên gia đình nhé!

      Xóa
  20. E qua thăm chị, chúc chị ngủ ngon chị nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn em. Chúc em ngày mới vui nhé!

      Xóa
  21. Em tưởng chị vieetscow đấy.
    Chị luôn vui khoere nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bài của anh HT, chị chôm về mà em.
      Chúc em cuối tuần vui nhé!

      Xóa
  22. Cuối tuần an lành nhé chị gái ơi
    Thư giãn câu cá sẽ gặt hái nhiều niềm vui (~_~)

    http://www.desicomments.com/dc/15/35322/35322.gif

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị em mình đi câu cá về nướng cuốn bánh tráng nha em gái. https://lh6.googleusercontent.com/-Q5lMkgcmVR4/T2WEWkNi3MI/AAAAAAAACZ4/7VBYeVbx7kA/s36/01.gif
      Chúc em cuối tuần vui nhiều.

      Xóa
  23. Một câu chuyện thật cảm động ..bài viết của anh Huy Thanh bao giờ cũng sâu sắc..lâu lắm mới ghé thăm chị chúc chị luôn xinh tươi và nhiều niềm vui trong cuộc sống!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn em gái đã sang thăm và có lời com cho bài viết, thật tội nghiệp cho Nhi ha em.. Anh HT là người đa tài em nhỉ.
      Chúc em cuối tuần vui nhiều nhé!

      Xóa
  24. Thăm En ngày mới nè! Câu chuyện thật cảm động E à! Thương thay cho số phận người đàn bà, Thật đáng trân trọng người đàn bà chung thủy này.
    Đong đầy niềm vui bên Én mỗi ngày nha! tím chúc.
    http://img1.sendscraps.com/se/095/047.jpg

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lâu rồi mới gặp lại bạn. Cám ơn Tím đã chia sẻ.Chúc bạn cuối tuần vui nhiều nhé.https://lh6.googleusercontent.com/-O6m44_Z-8AA/T2WEjLRImnI/AAAAAAAACck/c_jh643HU6o/s36/31.gif

      Xóa

*(Sao chép URL hình ảnh ) Biểu tượng cảm xúc, video youtube, dán vô khung comment không cần dùng thẻ.
*Lưu ý: Định dạng đuôi ảnh bạn có thể chèn vào comment [' JPG', ' GIF',' PNG',' BMP'].
*Blog NHẬN LINK YOU.TUBE ở phía dưới chữ CHIA SẺ.
*Cảm ơn các bạn đã comment cho bài viết. Chúc các bạn luôn vui và hạnh phúc.

BẢN QUYỀN

Gadget

Nội dung này chưa có sẵn qua kết nối được mã hóa.

Playlist YOU.TUBE

https://www.youtube.com/watch?v=1PLOOw6tRdY&list=UUx2MF1oXT1RjelaCRLOUFwg&index=1

***************